ÁO LỤA HÀ ĐÔNG

Áo lụa Hà Đông là một phim tâm lý tình cảm dài 135 phút của đạo diễn Lưu Huỳnh công chiếu năm 2006, với diễn xuất của diễn viên, người mẫu Trương Ngọc Ánh. Bộ phim đã giành giải Cánh diều vàng 2006 hạng mục phim truyện nhựa xuất sắc nhất.

Đạo diễn Lưu Huỳnh

Sản xuất Hãng phim Phước Sang

Kịch bản Lưu Huỳnh

Diễn viên Trương Ngọc Ánh

Nguyễn Quốc Khánh

Như Quỳnh

Âm nhạc Đức Trí

Quay phim Hoan Trinh

Dựng phim Nguyen Vi Bao

Phát hành Vietnam Media Corp.[1]

Công chiếu 2006

Thời lượng 135 phút

Quốc gia Việt Nam

Ngôn ngữ Tiếng Việt

Kinh phí 1 triệu usd

Nội dung

Lâm vào tình cảnh hỗn loạn khi những người nông dân nổi dậy lật đổ chính quyền, Dần (Trương Ngọc Ánh) và Gù (Quốc Khánh) tất tả dắt díu nhau vào Nam, mong tìm được nơi để họ có thể sống yên ổn bên nhau, thoát khỏi kiếp tôi tớ cực khổ đọa đày. Tài sản quý giá nhất hai người mang theo là chiếc áo dài bằng lụa Hà Đông mà Gù lấy làm quà cưới Dần. Đó chính là chiếc áo quấn quanh người chú bé Gù khi người ta tìm thấy chú nằm trơ trọi dưới gốc cây đa đầu làng.

Nhưng Hội An lại là điểm dừng chân không định trước của hai người bởi khi vào đến đây, Dần trở dạ sinh đứa con gái đầu lòng. Con bé được lấy tên mảnh đất cơ duyên này làm tên. Mùa mưa đầu tiên chào đón họ trong căn nhà dột nát, nước ngập ngang chân giường, Dần ngồi ru con trong tiếng mưa tưởng như bất tận. Bỗng Gù nhặt lên từ dưới nước chiếc áo dài quý giá của hai vợ chồng, và gói trong đó là một quả cau đã mọc mầm. Quả cau Dần đã trao cho Gù khi hai người thắp hương lạy trời đất cho họ nên vợ nên chồng trong căn nhà hoang khi còn ở quê hương, và nói với anh rằng hãy gieo trồng quả cau này, đến khi nào nó trổ ra buồng cau đầu tiên, cũng là lúc cô chính thức là vợ anh. Hết mưa, nước rút, Gù mang quả cau ra mảnh sân trước nhà vun đất ươm mầm cây, ươm cả hy vọng và tình yêu anh dành cho vợ.

Vài mùa mưa sau, trong nhà đã có tới năm nhân khẩu. Nước vẫn ngập mênh mang từ ngoài đồng ngoài bãi vào đến trong nhà. Ngồi co ro trên giường, Dần giục chồng đặt tên cho đứa con gái thứ ba. Nhìn vào khoảng trời mịt mù trước mắt, Gù nghĩ đến cái tên Lụt. Con cái nhà nghèo, đặt tên xấu cho dễ nuôi. Rồi sau đó, đứa con gái thứ tư chào đời.

Chồng cào hến trên sông, vợ đem ra chợ bán nuôi sống cả gia đình. Tài sản có giá trong nhà giờ thêm chiếc thuyền nhỏ làm phương tiện đánh bắt thêm chút cá hay lượm củi mục trôi sông. Hai đứa con gái lớn, Hội An và Ngô được hai vợ chồng Gù chắt chiu cho đến trường nhưng có nguy cơ phải nghỉ học vì bố mẹ không đủ tiền may áo dài cho con. Nhắm mắt đưa chân, nghĩ đến các con, Dần chấp nhận làm vú nuôi lấy tiền. Nhưng bi kịch ở chỗ, sữa của cô không phải để nuôi một đứa trẻ, mà để ông già Thòng người Tàu bú.

Mỗi sáng, Dần lại đến làm công việc vú nuôi quái dị của mình, cởi áo, đưa bầu vú qua một ô nhỏ trên bức tường gỗ, phía bên kia, cụ già thất thập cổ lai hy, mồm móm mém chỉ còn vài chiếc răng, đưa miệng bú dòng sữa vốn dành cho con trẻ. Tủi nhục, đau xót, Dần vẫn phải nuốt nước mắt ngày ngày bán đi dòng sữa quý giá cho đến khi bị Gù phát hiện. Giận dữ lồng lộn, anh chửi mắng vợ không tiếc lời. Cực chẳng đã, Dần đành mang chiếc áo dài đính hôn của hai vợ chồng nhờ người cắt lại cho vừa người con gái, rồi miệt mài khâu nên thành chiếc áo mơ ước của hai chị em Hội An và Ngô. Một chiếc áo, hai cô bé nhà nghèo đổi nhau mặc tới trường: buổi trưa tan trường, Hội An ba chân bốn cẳng chạy về đổi áo cho em, và Ngô lại ba chân bốn cẳng chạy tới trường cho kịp buổi học chiều.

Gia đình đông con nghèo khó nhưng yêu thương nhau ấy cứ lần hồi sống qua ngày, bữa cháo bữa khoai, nhưng tràn ngập tiếng trẻ thơ ấm áp. Sự hy sinh và tình thương của bố mẹ đã giúp cô bé Hội An viết được một bài luận đạt điểm cao nhất lớp, và chủ đề chính về chiếc áo dài gắn với nhiều kỷ niệm cay đắng, gian truân nhưng cũng vô cùng ngọt ngào của cả gia đình. Cô bé nghẹn ngào đứng đọc bài văn của mình trước cả lớp, nhớ lại từng sự kiện thân yêu gắn liền với chiếc áo. Bất ngờ, một tiếng nổ khủng khiếp xé nát cả không gian, xóa nhòa vĩnh viễn tất cả những gương mặt thân quen vừa hiện diện. Nghe tin dữ, Dần chạy như điên đến trường, lật tung những tấm chiếu cuồng loạn tìm con. Và cô gào lên thảm thiết, khi nhận ra khuôn mặt đứa con thân yêu nằm đó, trong số những nạn nhân bé nhỏ tội nghiệp của chiến tranh ác nghiệt.

Chiến tranh tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của An. Thế nhưng không dừng lại ở đấy, mọi chuyện lại trở nên vô cùng nghiệt ngã. Trong một lần đi cào hến trong mưa lớn, vì muốn vớt vài cành củi để bán lấy tiền may áo dài cho Ngô (đứa con thứ 2), Dần đã bị dòng nước lũ cuốn đi. Thiên tai khắc nghiệt đã cướp đi mạng sống của người mẹ và một lần nữa chiến tranh lại cướp đi sinh mạng của cha. Trong một lần sơ tán, vì cố gắng tìm kiếm và bảo vệ chiếc áo lụa Hà Đông của vợ, của con gái, anh Gù đã chết trong ngọn lửa của chiến tranh tàn ác.

Câu truyện kết thúc với hình ảnh hòa bình năm 1975, thứ mà An đã hỏi bố trước đó "Bố ơi hòa bình có đẹp không hả bố"

Thế nhưng em không sống được đến khi được hưởng hòa bình

Bảng phân vai

Dần (Trương Ngọc Ánh)

Gù (Nguyễn Quốc Khánh)

Âm nhạc

Phim có sử dụng bài hát "Bài ca dành cho những xác người" của Trịnh Công Sơn

Đánh giá của báo chí

5 giải Cánh diều vàng 2006 cho

Phim truyện nhựa xuất sắc nhất

Quay phim xuất sắc: Trinh Hoan, Nguyễn Tranh

Âm thanh xuất sắc: Dest O'Nel

Đạo diễn phim nhựa xuất sắc: Lưu Huỳnh

Nam diễn viên chính xuất sắc: Quốc Khánh

Liên hoan phim quốc tế Busan 2006: Giải bình chọn của khán giả dành cho đạo diễn Lưu Huỳnh

Đại diện cho điện ảnh Việt Nam tham dự đề cử giải Oscar cho phim ngoại ngữ hay nhất lần thứ 80

Trích dẫn

Dần (Trương Ngọc Ánh) trả lời chồng, anh Gù (Nguyễn Quốc Khánh)[5]

“Bây giờ có phải đi làm đĩ để nuôi chúng ăn học nên người, em cũng không tiếc gì phần em!”

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Director: Luu Huynh Luu

Producer(s): Phuoc Sang Entertainment, AVA Production & Vietnam Studio

Principle Casts: TRUONG Ngoc Anh; TRUONG Quoc Khanh

Running Time: 135mins

Official Submission – Oscar 2008 – Academy Award

Winner of KNN Audience Award – PUSAN INTERNATIONAL FILM FESTIVAL 2006

Goteberg International Film Festival – 2007

Bangkok International Film Festival -2007

Winner of KODAK VISION AWARD - Fukuoka International Film Festival – 2007

For Vietnamese, however, hard living conditions, the world of dreams and the hope of a better future, are always there to help them survive.

The story is about a very poor family in Hoi An during 1960s – a beautiful ancient town near the Marble Mountains of Da Nang. Set against a background of the deep-rooted traditional culture the characters survive a passionate tangle of love affairs and emotional dramas.

Dau, like all Vietnamese mothers, works hard for her four kids. Her immense love for her family enables her to suffer all the hardships and deprivation she undergoes in order to earn money to feed and look after them. She even goes as far as selling her own breast milk to feed an old Chinese and becomes a street vendor, during which time she is beaten and victimized by the Southern police who considers her a Northern communist...

Gu, a poor ill-educated boy from Hanoi, dreams of having a nice wedding where Dau, his beloved, wears a traditional wedding dress, a silk made Ao dai. The cople make a remarkable journey south after the defeat and departure of the French colonial occupiers. They settle in Hoi An and, because of their poverty, still do not have the opportunity for a wedding even after having four children. However the wedding with a white silk Ao Dai continues in their dreams.

Her aim also, is to have white Ao Dai, which her two daughters need in order to attend school , and eventually to have her own, one day, for a wedding dress. Failing ever to earn enough to buy one she finally sacrifices her only family heirloom, a white silk wedding dress have it made into an Aodai. The two young girls have to alternate going to school, one in the morning and the other in the afternoon wearing the same Aodai....

When Gu is almost on the point of realizing their dreams his wife Dau is drowned by a tragic flood...

This is not only the story of a family, the sacrifice of a mother or one couple’s love story. It illustrates also the spirit of a country and of a nation through the determination of its people to keep their traditional culture as symbolized by the role of the Aodai in this beautiful story.

Aodai is the graceful traditional dress of Vietnamese women. Made from three to seven layers of silk it is tied by a bell, or there is a peasants version which consists of four pieces of material which are also tied in the front. Early last century the Aodai was modified to become the simple, elegant garment worn today.

watch video signup